Nó bước thẳng lên sân thượng trường-nơi nó đang học.Năm nay là năm thứ 2 nó học ở trường Học viện báo chí và tuyên truyền rồi,vậy mà đây là lần đầu tiên nó đứng trên sân thượng trường.Cũng đúng thôi,bởi nó quá bận rộn,chẳng phải vì việc học khiến nó không còn thời gian để "ngắm trời ngắm đất" như một số tụi sinh viên vốn rất hay mơ mộng,mà do nó phải đi làm thêm để lo cho cuộc sống của nó cũng như trang trãi việc học.
Nó vốn là con nhà có "máu mặt",cuộc sống thời ấu thơ của nó đã trãi qua những ngày tháng êm đềm(trong mắt người khác).Ba nó là nhà báo-1 nhà báo như người ta thường nói là "biết tự trọng" Bởi ba của nó không vì đồng tiền mà bóp méo sự thật.Mẹ nó là tổng dám đốc 1 công ty nhà nước.Có thể nói nó không thiếu thốn thứ gì ngoài...tình thương.
Ba nó rất thương nó,và ước mơ lớn nhất của ông ta là mong nó có thể nối nghiệp ông.Do đặt thù nghề nghiệp nên ông thường xuyên vắn nhà,đôi khi ông đi 2 tháng trời mới về nhà 1 lần.Mẹ của nó là 1 người tham lam-tham lam công việc.Mẹ nó hay bảo với nó rằng:" Mẹ rất thương con và em con,nhưng mẹ không phải là 1 người mẹ tốt,ở dưới mẹ còn rất nhiều người chờ mẹ lo.Mẹ phải làm tốt mọi việc để những người đó có cuộc sống no đủ.Các con từ nhỏ đã sống trong cảnh sung sướng nên các con không hiểu hết sự đời đâu!"
Nó nghe thế chỉ biết im lặng,bởi mẹ nó nói có lý mà! Nhưng nó thèm có 1 buổi cơm gia đình sao mà khó quá! Đã 3 tháng nay mẹ không ăn cơm nhà,còn ba thì bận đi viết bài tận ngoài Bắc.Nó cô đơn lắm! Nó thèm được mẹ nó hôn âu yếm như ngày xưa,mà nó chỉ mới 10 tuổi thôi mà! nó còn nhỏ lắm,nó rất cần tình thương của mẹ,nhưng mẹ nó khi đi làm về là đóng cửa phòng lại rồi đi ngủ,không có thời gian để trò chuyện với nó chứ nói gì đến việc quan tâm đến nó và con M.L.
***
"Ê,làm gì mà đứng thừ người ra vậy!? Bộ muốn tự tử sao? Nếu tự tử thì nhảy xuống lẹ đi!"
Nó giựt mình quay lại quát:" ai bảo tui tự tử? Người gì mà ác vậy,xúi người ta tự tử cho mình xem.Tui đâu có ngu mà tử tử cho "ai đó" vui!"Bây giờ nó mới nhìn rõ "người độc ác" ấy.Gương mặt của hắn toát lên vẻ nghiêm nghị,khiến nó hơi sợ.Đứng bên cạnh hắn mà nó có cảm giác như nó đang đứng ở núi phú Sỹ vậy!
Hắn cằn nhằn:" tôi không có hứng thú,nhưng nếu cô nhảy xuống thì tôi sẽ bỏ 1 chút thời gian quý báu của tôi để xem" Nói xong hắn nhếch môi cười,nụ cười của hắn như ngàn tia nắng ban mai tỏa ra khắp nơi nơi,trái hẳn với khi hắn nghiêm nghị.
Nó ngượng ngùng đáp:" Chắc anh hay xúi người khác nhảy lầu lắm hả?"
Hắn quay mặt đi và nói với:" chẳng có ai ngốc như cô mà nhảy lầu để tôi xem cả.Thôi tới giờ vào lớp rồi! Vĩnh biệt!"
Nó định nói 1 câu gì đó,nhưng nó im lặng.Giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nó,đã lâu rồi nó không khóc.
Nó thầm nghĩ:nếu như không có lời nói khích bác của tên xa lạ đó chắc nó cũng nhảy xuống lầu mất rồi! Nó muốn la to lên,khoáy động cả đất trời này.Tại sao cuộc đời lại khốn nạn với nó thế này! Nhưng nó phải vào học,bởi vì niềm tin của người cha yêu dấu dành cho nó nên nó phải học.Không những chỉ học mà còn phải học thật giỏi nữa!....
Nó bước vô phòng,con M.L ngạc nhiên hỏi:" Hôm nay chị không đi làm à? Nó buồn bã đáp:" người ta cho tao thôi việc rồi! Com M.L ngơ ngác:" sao lại như vậy? Chị làm sai việc gì à?"Giọng cay đắng,nó như muốn khóc:" tao bị bà chủ ghen."M.L vừa quơ tay lấy trái ổi ăn vừa nói:" em hiểu rồi,chắc tại ông chồng của bã giở trò dê chị nên bã ghen chứ gì?" Nó gật đầu:" Ừ,tao nhịn nhục 1 chút vì ở Hà Nội này khó kiếm việc nào thích hợp,nhưng càng lúc ổng càng quá đáng.Bà ta biết được chẳng hỏi chẳng rằng bảo tao nghỉ làm." con M.L buồn bã:" giờ chị tính sao?" Nó nằm xuống giường nhắm mắt lại và đáp:" thây kệ! tao sẽ nghỉ ở nhà vài ngày rồi đi xin làm việc khác,tao không tin không có việc gì thích hợp với tao" Con M.L buồn bã bảo:" hay em đi xin làm việc gì đó để kiếm thêm tiền.Tiền nhà sắp tới nữa rồi!" Nó xua tay:" Không được! Mày còn phải ôn thi,năm ngoái mày không thi được năm nay mày phải thi đại học,hiểu chưa?!" Con M.L nói:" nhưng còn tiền nhà tháng này?" Nó đứng dậy và bước đi,nói với lại:" đừng lo! Tao còn tiền.Tao đi kiếm việc khác" Nói xong nó bước đi thật nhanh ra khỏi xóm trọ nơi nó ở....
Mấy hôm nay nó đi tìm việc làm mà không có nơi nào nhận,trong khi đồng tiền ít ỏi còn lại không đủ trang trãi tiền nhà và thức ăn,nó lo lắng đến nỗi không thể tập trung vào việc học được.,Mà cũng đã bước sang thi học kỳ 1 rồi,với bối cảnh hiện tại biết nó có chịu đựng được hay không? Nơi đất Hài thành mọi thứ điều quy đổi thành tiền,dù không tất bật như ở Sài Gòn nhưng cũng đâu dễ chịu như người ta nghĩ!.Nó thấy nó bắt đầu lung lay ý nghĩ sẽ liên lạc với mẹ nó,nhưng quá khứ chợt ùa về ngăn chặn lại suy nghĩ bồng bột ấy.Làm sao nó có thể ngửa tay xin tiền của mẹ nó khi mà nó đã bỏ nhà đi cùng em của nó? Nó vẫn còn nhớ như in cái ngày mà mẹ nó rước một ông chồng mới về nhà khi ba nó vừa mất chưa đầy 1 năm.Nỗi ức hận trào ra vì chính người đàn ông đó đã phá hoại gia đình nó,làm ba nó phải đột quỵ vì tức giận rồi ra đi vĩnh viễn...
Khi nó cùng em nó bước ra khỏi cái nhà đó-nơi đã từng là tổ ấm nhưng bây giờ chỉ là nhà của gã đàn ông ấy cùng với mẹ và 1 đứa con trai 2 tuổi-kết quả của cuộc tình vụng trộm ấy,nó đã thề sẽ không bao giờ bước chân vào ngôi nhà ấy cho đến khi chết!.Nó bất hạnh? Ừ bất hạnh khi mẹ nó nhẫn tâm nhìn nó và em nó ra khỏi nhà mà không ngăn lại vì sợ ông chồng mới.Ông ta thản nhiên đuổi nó ra khỏi nhà vì "cái tội không kêu ông ta bằng ba".Thật tức cười lắm thay,một người đã cướp phá tan hạnh phúc của một gia đình mà lại muốn nó phải gọi bằng ba? Gã có quyền gì cơ chứ!.
(tiếp theo...) -Xuyên! Có phải Xuyên không?-Nó nghi có tiếng người con trai gọi nó,nó quay lưng lại và thấy Hoàng.Hoàng là bạn thời thơ ấu của Nó,nhà Hoàng cách nhà nó 1 mảnh vườn.Nó vẫn còn nhớ lúc còn nhỏ,mỗi lần có chuyện gì không vui thì Nó thường hay đứng bên rào réo gọi Hoàng "béo" qua để nó...hành hạ.Nào là trò chơi cỡi ngựa,nào là trò chơi đánh vật...mỗi lần bị Nó ăn hiếp như vậy mà Hoàng vẫn nhe răng ra cười khù khờ mới lạ chứ! Lúc đó Hoàng nhà ta béo lắm,Nó còn đặt biệt danh riêng cho hắn là "ủn ỉn" nữa chứ.Nhớ lại chuyện hồi nhỏ nó thấy mình thật là quá đáng... Mà cũng đã không gặp hắn đã 8 năm rồi,không ngờ bây giờ hắn ra dáng đàn ông quá,cũng không còn "mủn mỉm" như ngày xưa mà thay vào đó là một gương mặt như một thiên thần,sao lại có người hiền lành đến tội nghiệp vậy chứ? Chút nữa là Nó không nhận ra được hắn nếu không nghe hắn gọi tên có Nó và đặt biệt là cái giọng miền Nam giữa lòng Hà Nội. -Hoàng phải không?-Nó tỏ vẻ mừng rỡ-sao Hoàng lại ở đây? Ra HN từ lúc nào vậy? Hoàng tỏ ra nghiêm nghị- Có thật là Xuyên không hiểu Hoàng ra HN vì việc gì à? Nó ngơ ngác-Lạ quá he! Sao tui hông hiểu gì hết vậy? Hoàng lặng thinh 1 lúc rồi bảo-Nếu Xuyên không nhớ thì thôi,Hoàng có chuyện phải đi,mai gặp lại!.Nói rồi hắn bước đi thật nhanh vào đám đông,Nó đứng chết tròng khi chẳng hiểu Hoàng nói như thế là có nghĩa gì?. Sáng hôm sau,Nó bước lên sân thượng trường và nhìn xuống dưới đất,và Nó nghĩ: "Công nhận cao thật đó,nếu từ đây mà té xuống dưới chắc thê thảm lắm đây!".Nó thắc mắc:"không biết cái tên ác nhân kia học khoa nào trong trường nhỉ? Và hắn tên gì,bao nhiêu tuôi...?" Nó xua tay-Sao lại nghĩ đến người đó nhỉ? hắn là ai thì liên can gì đến mình? Nhưng mà tại sao lại có người thích lén nhìn người khác đang khóc?-Tôi không có lén nhìn,mà tôi đường đường chính chính nhìn đấy chứ! Cô nương không thấy ngượng khi nói xấu sau lưng người khác à? Tiếng ai đó? Sao nghe quen quá vậy ta? Nó hết hồn quay lại và thấy "núi Phú Sỹ" đang đứng đằng sau nhếch miệng cười khoái trá-Sao anh nghĩ là tui đang nói về anh? Nó liếc một cái thật là đanh đá và tiếp-Tui đang nói đến tên ác nhân kia,bộ anh tên là Ác Nhân à? Nếu phải thì cho tui xin lỗi vì tui không biết anh trìng tên với hắn.tên "ác nhân" nhìn chằm chằm vào mắt của Nó và nhỏ nhẹ-Cô là người Nam à? Nghe giọng lạ quá,tôi nghe nói con gái miền Nam ăn nói nhỏ nhẹ lắm cơ mà,sao lời nói của cô chua quá vậy? Nó tiến thẳng đến tên A.N và cười miểm rồi nói-Anh nhìn cho kỹ vào nha,mắt anh có vẫn đề à,hay tai anh bị lãng? Tui là trái chanh,trái chanh nó bị người ta vắt nước thì sẽ có giọng chua như vậy đó!.Nếu biết rồi thì làm ơn tránh xa tui ra!.-Tôi sẽ đi chổ khác khi nào cô nhảy lầu xong.À mà khoang vội đã,cô hãy đợi khi nào bạn của tôi đến rồi hả nhảy nhé!-hắn che miệng lại cười và ra vẻ thách thức.Nó khó chịu và hỏi-tại sao lại chờ bạn của anh? Hắn ngó xung quanh rồi trả lời-Tôi có nói với bạn tôi rằng ở trường này sắp có người tự tử,mà nếu chỉ có mình tôi xem thì buồn lắm nên tôi rủ hắn đến xem cùng cho vui!.Nó nghe lời ấy khiến cơn bực tức càng dâng cao-À thì ra bạn của anh cũng có sở thích khác người đến như vậy!.Nhưng tui phải làm anh thất vọng rồi,vì tôi không dại gì nhảy lầu để anh coi.Hay là vậy đi,anh bảo anh bạn của anh nhảy xuống dưới để anh xem nha! Tui nghĩ là bạn chắc anh ta sẽ làm theo sở thích quái đảng của anh!.Hắn cười to-Tôi đang nói chuyện với con gái đây sao? Người gì mà ăn nói đốp chát đến sợ.À,bạn tôi tới rồi,để tôi bảo anh ta nhảy lầu cho cô xem nhé!-nói xong hắn ngoắc người con trai lạ lại-Hoàng! mau tới đây có người bảo muốn nhìn thấy cậu nhảy lầu này!-Nó ngơ ngác đáp nhanh-Tui có nói như vậy đâu,anh đừng có vu oan! Nói xong nó quay mặt lại thì thấy người bạn của tên A.N ấy chính là Hoàng-người bạn thời thơ ấu của Nó.Và cũng kể từ đó có nhiều mâu thuẩn xảy ra...:shock3:(còn tiếp...)
(tiếp theo...) -Xuyên! Có phải Xuyên không?-Nó nghi có tiếng người con trai gọi nó,nó quay lưng lại và thấy Hoàng.Hoàng là bạn thời thơ ấu của Nó,nhà Hoàng cách nhà nó 1 mảnh vườn.Nó vẫn còn nhớ lúc còn nhỏ,mỗi lần có chuyện gì không vui thì Nó thường hay đứng bên rào réo gọi Hoàng "béo" qua để nó...hành hạ.Nào là trò chơi cỡi ngựa,nào là trò chơi đánh vật...mỗi lần bị Nó ăn hiếp như vậy mà Hoàng vẫn nhe răng ra cười khù khờ mới lạ chứ! Lúc đó Hoàng nhà ta béo lắm,Nó còn đặt biệt danh riêng cho hắn là "ủn ỉn" nữa chứ.Nhớ lại chuyện hồi nhỏ nó thấy mình thật là quá đáng... Mà cũng đã không gặp hắn đã 8 năm rồi,không ngờ bây giờ hắn ra dáng đàn ông quá,cũng không còn "mủn mỉm" như ngày xưa mà thay vào đó là một gương mặt như một thiên thần,sao lại có người hiền lành đến tội nghiệp vậy chứ? Chút nữa là Nó không nhận ra được hắn nếu không nghe hắn gọi tên có Nó và đặt biệt là cái giọng miền Nam giữa lòng Hà Nội. -Hoàng phải không?-Nó tỏ vẻ mừng rỡ-sao Hoàng lại ở đây? Ra HN từ lúc nào vậy? Hoàng tỏ ra nghiêm nghị- Có thật là Xuyên không hiểu Hoàng ra HN vì việc gì à? Nó ngơ ngác-Lạ quá he! Sao tui hông hiểu gì hết vậy? Hoàng lặng thinh 1 lúc rồi bảo-Nếu Xuyên không nhớ thì thôi,Hoàng có chuyện phải đi,mai gặp lại!.Nói rồi hắn bước đi thật nhanh vào đám đông,Nó đứng chết tròng khi chẳng hiểu Hoàng nói như thế là có nghĩa gì?. Sáng hôm sau,Nó bước lên sân thượng trường và nhìn xuống dưới đất,và Nó nghĩ: "Công nhận cao thật đó,nếu từ đây mà té xuống dưới chắc thê thảm lắm đây!".Nó thắc mắc:"không biết cái tên ác nhân kia học khoa nào trong trường nhỉ? Và hắn tên gì,bao nhiêu tuôi...?" Nó xua tay-Sao lại nghĩ đến người đó nhỉ? hắn là ai thì liên can gì đến mình? Nhưng mà tại sao lại có người thích lén nhìn người khác đang khóc?-Tôi không có lén nhìn,mà tôi đường đường chính chính nhìn đấy chứ! Cô nương không thấy ngượng khi nói xấu sau lưng người khác à? Tiếng ai đó? Sao nghe quen quá vậy ta? Nó hết hồn quay lại và thấy "núi Phú Sỹ" đang đứng đằng sau nhếch miệng cười khoái trá-Sao anh nghĩ là tui đang nói về anh? Nó liếc một cái thật là đanh đá và tiếp-Tui đang nói đến tên ác nhân kia,bộ anh tên là Ác Nhân à? Nếu phải thì cho tui xin lỗi vì tui không biết anh trìng tên với hắn.tên "ác nhân" nhìn chằm chằm vào mắt của Nó và nhỏ nhẹ-Cô là người Nam à? Nghe giọng lạ quá,tôi nghe nói con gái miền Nam ăn nói nhỏ nhẹ lắm cơ mà,sao lời nói của cô chua quá vậy? Nó tiến thẳng đến tên A.N và cười miểm rồi nói-Anh nhìn cho kỹ vào nha,mắt anh có vẫn đề à,hay tai anh bị lãng? Tui là trái chanh,trái chanh nó bị người ta vắt nước thì sẽ có giọng chua như vậy đó!.Nếu biết rồi thì làm ơn tránh xa tui ra!.-Tôi sẽ đi chổ khác khi nào cô nhảy lầu xong.À mà khoang vội đã,cô hãy đợi khi nào bạn của tôi đến rồi hả nhảy nhé!-hắn che miệng lại cười và ra vẻ thách thức.Nó khó chịu và hỏi-tại sao lại chờ bạn của anh? Hắn ngó xung quanh rồi trả lời-Tôi có nói với bạn tôi rằng ở trường này sắp có người tự tử,mà nếu chỉ có mình tôi xem thì buồn lắm nên tôi rủ hắn đến xem cùng cho vui!.Nó nghe lời ấy khiến cơn bực tức càng dâng cao-À thì ra bạn của anh cũng có sở thích khác người đến như vậy!.Nhưng tui phải làm anh thất vọng rồi,vì tôi không dại gì nhảy lầu để anh coi.Hay là vậy đi,anh bảo anh bạn của anh nhảy xuống dưới để anh xem nha! Tui nghĩ là bạn chắc anh ta sẽ làm theo sở thích quái đảng của anh!.Hắn cười to-Tôi đang nói chuyện với con gái đây sao? Người gì mà ăn nói đốp chát đến sợ.À,bạn tôi tới rồi,để tôi bảo anh ta nhảy lầu cho cô xem nhé!-nói xong hắn ngoắc người con trai lạ lại-Hoàng! mau tới đây có người bảo muốn nhìn thấy cậu nhảy lầu này!-Nó ngơ ngác đáp nhanh-Tui có nói như vậy đâu,anh đừng có vu oan! Nói xong nó quay mặt lại thì thấy người bạn của tên A.N ấy chính là Hoàng-người bạn thời thơ ấu của Nó.Và cũng kể từ đó có nhiều mâu thuẩn xảy ra...:shock3:(còn tiếp...)
(tiếp theo...) -Thôi cậu đừng trêu người ta nữa!.Hoàng bước tới gần Nó và bảo-Xuyên đừng giận cậu ta nghe,cậu ta không có ý chọc Xuyên đâu! Nó ngơ ngác hỏi-Hóa ra "người đó" là bạn của Hoàng à? Hoàng ngoắc tên A.N đến và giới thiệu-Đây là Nhân-bạn cùng lớp với Hoàng,cò đây là Xuyên "thanh mai trúc mã với mình đó! Nói xong Hoàng nháy mắt với Nó. Nó cười miễn cưỡng-À trái đất này nhỏ quá he,ai ngờ mình cùng học chung một trường mà hông biết! Nó thầm nghĩ(không ngờ tên Ác Nhân đó lại tên thật là Nhân,không biết tên chữ lót của hắn có phải là...)vừa nghĩ Nó vừa cười thích thú.-Có gì hy mà cười môt mình vậy Xuyên? Nó giật mình đáp-À tại gặp được Hoàng ở đây nên tui cười mừng á ma!.Tên Nhân kai bây giờ mới mở miệng-Hoàng gặp lại "người tình xưa" chắc có nhiều chuyện để nói lắm,Nhân đi vào lớp đây! Chào! Nói xong hắn bước đi thật nhanh,không thèm chào Nó một câu. Nó Hỏi nhỏ Hoàng-Hoàng học năm thứ mấy rồi? Hoàng đưa 2 ngón tay ra thay câu trả lời.Nó ngạc nhiên-Năm 2 à? Vậy là bằng tui rồi! Ngộ he,cùng học một trường mà tui hông có biết!.Hoàng cười và bảo-Hoàng ra Hà Nội học vì có một người mà Hoàng thích học ở trường này nên Hoàng đi theo.Nó tò mò hỏi-Người đó tui có biết hông? Hoàng hơi bối rối-Chắc Xuyên không biết đâu! Nói xong Hoàng đưa tay lên đầu gải gải làm như đang bị cô giáo phạt vậy!.Nó không chịu buông tha mà "điều tra" tiếp-Vậy cô ta tên là gì? Có xinh hông?.Hoàng bối rối-À,cô ta trong mắt của Hoàng rất dễ thương,bằng tuổi Xuyên.Nhưng mà cô ta không biết Hoàng thích cô ta!.Nó ngơ ngác-Sao Hoàng hông nói cho cô ta biết? Học cùng trường mà,có nhiều cơ hội gặp mặt còn gì? .Hoàng buồn bã-Cô ấy cũng không biết Hoàng học ở đây,Hoàng chỉ dấm đứng từ xa nhìn thôi!.Nhỏ ngạc nhiên hỏi-Tời! học cùng trường 2 năm mà cô ta hông biết sao? Mà Hòag chỉ đứng từ xa nhìn sao người ta biết có sự tồn tại của Hoàng được nè!.Hoàng cười và bảo-Có lẽ do Hoàng nhát,nhưng ngày hôm qua Hoàng đã quyết định sẽ tiếp cận cô ấy.Nó đưa tay lên vai của Hoàng và bảo-Con trai phải mạnh dạn như vậy thì mới được chứ! Tui sẽ ủng hộ cho Hoàng.Nếu có cần tui giúp gì thì tui sẽ giúp!.Hoàng mừng rỡ nói-Vậy sáng mai mình gặp nhau ở chổ này nữa nghe,Hoàng có việc nhờ Xuyên tư vấn!.Nó trả lời-Tất nhiên là được,mình là bạn của nhau mà!.Hoàng bảo-Tới giờ vào lớp rồi,Hoàng đi đây,mai gặp lại!. Nó cười thầm và lắc đầu-Sao lại có người khờ đến dễ thương vậy ta? Mà cô ta là ai,mình cũng tò mò quá! Cũng may Hoàng hông thích mình,vì nếu không chắc mình vui đến nỗi không có tâm trí mà học mất!:341:.Mả sao tim mình thấy nghẹn nghẹn?:shock3: (còn tiếp...)
Nếu không xem được clip, Bạn hãy thử nhấn vào nút play nhiều lần hoặc bấm tổ hợp phím Ctrl+F5 . Nếu muốn Download Clip bạn hãy Click chuột phải lên hình và chọn Save Target As...